CÕI RIÊNG

"Một mảnh tình riêng ta với ta"

Hiển thị các bài đăng có nhãn MẸ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn MẸ. Hiển thị tất cả bài đăng

Lời cảm ơn chân thành

Đào Thị An
(1935-2011)


Gia đình chúng tôi xin chân thành cảm ơn các đồng chí lãnh đạo địa phương, đảng ủy, chính quyền, các cơ quan, đoàn thể, ban tổ chức lễ tang, họ hàng nội ngoại cùng thân bằng cố hữu đã đến viếng, đặt vòng hoa, chia buồn, dự lễ truy điệu và tiễn đưa người thân chúng tôi là bà Đào Thị An (1935-2011) về nơi an nghỉ cuối cùng.

Trong lúc tang gia bối rối, có điều gì sơ suất, gia đình xin được lượng thứ.

Thay mặt gia đình
Huynh trưởng
Thái Doãn Ngân

Tiễn biệt Mệ

Mệ ơi Mệ! (*) thế là hết:
Ngàn thu vĩnh biệt!
Nỗi đau buồn thương tiếc thuở nào nguôi!
Ngỡ trong mơ: 
Hôm nay đây cháu nhỏ vẫn tươi cười
Ngờ đâu được:
Ở nơi xa, Mệ đã ra người thiên cổ!
Đời hư ảo, Cha về nơi Cát Bụi 
Cõi phù du, Mệ tìm chốn Hư Vô 
Đất hứa Bình Dương,
Chôn chặt đôi nấm mồ. (**) 
Vọng trong gió, tiếc thương 
của cháu con nội ngọai...

Giờ đây Mệ đi rồi!
Chúng con đành ở lại,
Mắt lệ nhòa
Sầu tím những tâm can.
Cầu nguyện sao ở tận chốn Suối Vàng:
Hồn Mệ sớm tiêu diêu miền Cực Lạc.

Buồn thương thay!
Cuộc đời trôi dạt
Đến bao giờ trở lại chốn quê xưa.
Nghe thông reo, dòng Lam vỗ đôi bờ.
Nơi Mệ sống qua những ngày cơ cực.

Đời khổ ải, âu chăng là thế!
Lúc sanh thời Mệ thường nói con nghe:
"Sống là gửi
Thác là về,
Khi tau chết, tụi bây đừng khóc"
Nhưng hỡi ôi!
Tử biệt - sinh ly tạo nên tang tóc.
Cháu nội khóc bà,
Dâu con khóc mẹ,
Nước mắt cứ tuôn rơi!
Văn điếu tiếc thương chú, chị đọc: chấn động chín tầng Trời,
Kinh mõ cầu siêu, tiếp dẫn Hương Linh Tĩnh Độ.

Quỳ trước linh sàng,
con cầu xin:
Cho dòng Cam Lộ rửa sạch bụi Trần Ai.
Tay nâng Linh Vị,
Như ôm lấy bóng hình Người!
Nguyện cho Mệ:
Ngậm cười nơi Chín Suối!
Di ảnh mẹ: Đào Thị An
(1935-2011)





Các con trai và cháu đích tôn Thái Doãn Bình trước linh cữu mẹ

Chú Thái Doãn Hiểu đọc điếu văn

Con gái Thái Hoàng Kim đọc thơ tiễn biệt mẹ

Tấm ảnh cuối - 2 tuần trước lúc mẹ đi xa

"Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi..."

Vắn ca tình mẹ

Mần răng kể hết
Thác nguồn tình mẹ chảy vào con
Con chưa vuông nào có dám tròn
Tuy bạc đầu với mẹ mãi là con trẻ
Vẫn chăm chút lo toan như thuở còn tấm bé

Thân xác mẹ
Gánh nặng vai gầy
Nhỏ thó bạc màu trên đường ran sỏi đá
Gập ghềnh, co thắt
Vẫn thoăn thoắt sớm tối đi về
Cong lưng đào xới
Vun cả vào mầm kỳ vọng lớn cao.

Tâm hồn mẹ
Dào dạt suối nguồn
Truyền hơi ấm cho con
Những đêm đông giá buốt
Phỉ nhổ thằng Lý Thông gian ác
Xót thương thay phận bạc nàng Kiều
Con nhìn vào để biết thương yêu
Biết ghét thảy những điều phi nghĩa
Mẹ dồn hết tâm can trí tuệ
Để thổi vào những đốm lửa tương lai

Cõi lòng mẹ
Sầu não chất đầy theo năm tháng
Ký ức đâm xuyên, nát cảy tim ròm
Tâm can mẹ còm cõi héo hon
Ước có thể chuyển dời nhân thế
Để hai chữ "cải cách" không ám suốt đường đời
Trên cao hỡi ông trời có thấu
Rằng vết thương này khi nào thôi rỉ máu ?
Trong lòng mẹ tôi

Khi xưa
Những tháng trời queo quắt
Xót đàn con lay lắt, hao gầy
Mẹ gắng gượng lo toan, chiu chắt
Bới từng hạt dẹp trong rơm
Cố vượt qua tháng đoạn ngày trường
Nhớ những bữa cháo Bồi
Đáy nồi trắng xóa vành môi
Chúng con khen ngon
Mẹ khóc thầm sau bếp?!

Giờ đây cuộc sống đã nhàn
Tam Tòng - Tứ Đức mẹ can qua rồi
Cầu Người thanh thản yên vui !
Quây quần con cháu tới lui ấm nhà
Cho dù bão táp mưa sa
Xin mẹ an hưởng tuổi già vì con.


Sài Gòn, Vu Lan 2009



(1) Cháo Bồi: cháo trộn với rau
(2) Tam Tòng: Tại gia tòng phụ; Xuất giá tòng phu; Phu tử tòng tử
(3) Tứ Đức: Công; Dung; Ngôn; Hạnh

Sự bất hiếu ngọt ngào

Có một sự thật là: tình thương yêu và hy sinh vô bờ của người mẹ cho những đứa con từ khi có loài người đến nay chẳng hề thay đổi, nhưng lòng hiếu thảo của những đứa con đối với mẹ mình càng ngày càng trở thành một nguy cơ trầm trọng.
Hai bộ phim hành động Mỹ nổi tiếng mà tôi xem đi xem lại nhiều lần là Godfather và American Gangster. Và trong cả hai bộ phim đầy cảnh bắn giết này có một câu chuyện luôn luôn làm tôi thực sự xúc động. Đó là tình yêu của hai ông trùm Mafia Mỹ đối với người mẹ của mình. Lòng hiếu thảo là một chiếc thước đo đạo đức có giá trị nhất. Đó cũng là phần nhân tính cuối cùng của con người mà nếu đánh mất thì con người không còn gì để nói nữa. Có lẽ vì ý nghĩa ấy mà những nhà làm phim Hollywood đã cố níu giữ lại cho xã hội một niềm tin cuối cùng về nhân tính con người. Bởi phần nhân tính này với nhiều yếu tố là phần nhân tính khó bị suy đồi nhất.

Những năm gần đây, chúng ta phải đau đớn chứng kiến những chuyện bất hiếu. Và có những chuyện bất hiếu đã trở thành những tội ác man rợ. Đó là những câu chuyện bất hiếu đã được các phương tiện truyền thông đại chúng đưa tin và lên tiếng cảnh báo. Nhưng còn có một phía khác của sự bất hiếu mà chúng ta chưa lên tiếng hoặc chưa ý thức rõ về nó mà có người gọi nó bằng một cái tên “Sự bất hiếu ngọt ngào”.
“Sự bất hiếu ngọt ngào” là chỉ những đứa con có đủ điều kiện vật chất để nuôi những người mẹ. Nhưng những đứa con đó không cho mẹ mình được tham gia vào những sinh hoạt tinh thần của gia đình. Sự thật là có những bà mẹ chỉ sống giữa những đứa con như một thực thể sống tự nhiên chứ không phải là một trung tâm của tình cảm. Với lý do công việc và với muôn vàn lý do khác, những đứa con đã để mẹ mình sống cô độc ở một làng quê gần, xa nào đó hoặc ngay trong chính thành phố mà họ đang sinh sống.
Thay cho sự hiện diện của họ trước mẹ mình trong những ngày nghỉ là sự hiện diện của một gói quà và những đồng tiền. Thay cho những lời tâm sự của những đứa con với mẹ mình trong những buổi tối khó ngủ của người già là những người giúp việc được trả lương cao. Với đức hạnh của sự hy sinh vô bờ của mình, những người mẹ lại một lần nữa đã ghánh chịu một cuộc sống cô đơn như vậy cho đến khi chết.
Một thời gian chúng ta có nói đến việc những đứa con gửi cha mẹ vào nhà dưỡng lão trong các nước phương Tây hoặc châu Âu. Và có không ít người quan niệm đó là sự trốn tránh trách nhiệm của con cái đối với cha mẹ khi cha mẹ về già. Nhưng sau một thời gian quan sát và có nghiên cứu thực tế ở các nước đó, tôi thấy đó là cách những đứa con tìm cho cha mẹ họ một không gian thích hợp và có ý nghĩa nhất với cha mẹ khi ở tuổi già và đó cũng là một trong những văn hoá sống của các nước đó. Nhất là khi cha mẹ họ có những vấn đề của tuổi tác, sức khoẻ và tâm lý. Nhưng hầu như hàng ngày, họ gọi điện trò chuyện với cha mẹ và hàng tuần, họ vẫn đến thăm cha mẹ trong nhà dưỡng lão. Họ ở lại với cha mẹ có khi cả ngày để trò chuyện và vui chơi cùng cha mẹ.

Có những người mẹ trong những năm cuối đời chỉ mơ một giấc mơ giản dị nhưng thật đau đớn và thương cảm là có một cái Tết được ăn Tết với con cháu mình. “Con bận lắm. Nhiều khách khứa đến làm việc lắm. Mà nhà cửa bỏ đấy trộm nó vào nó khuân hết. Tết con không về được. Bà cần gì thì cứ bảo. Con sắm sửa đầy đủ cho bà”. Đấy là những ngôn từ càng ngày càng trở lên quen thuộc của những đứa con nói với mẹ mình trong một ngày cuối năm về thăm mẹ vội vã. Những lý do trên chỉ là sự bao biện cho thói ích kỷ và sự hoang hoá tình thương yêu của những đứa con đối với mẹ mình. Còn vị khách nào quan trọng hơn mẹ mình nữa? Còn của cải nào quí hơn mẹ mình nữa? Và đối với những bà mẹ, tài sản duy nhất có ý nghĩa là những đứa con.
Nhưng những đứa con đó không bao giờ hiểu được người mẹ của chúng không cần bất cứ quyền chức hay tiền bạc chúng đang có mà chỉ cần chúng ngồi xuống bên bà như thuở nhỏ đầy yếu đuối, sợ hãi và tin cậy trong sự che chở của bà hoặc thấy chúng lớn lên làm một người tốt. Nhưng chúng đã xa rời bà mà bà không có cách nào kéo chúng gần lại. Không phải chúng xa rời xa bà bởi không gian và thời gian do điều kiện sống và công việc mà chúng đang xa rời xa sự thiêng liêng của tình mẫu tử. Bà đã và đang mất chúng.
Tôi đã chứng kiến một bà mẹ gần 90 tuổi mắt đã mờ lần mò làm một con gà cúng đêm giao thừa trong khi những đứa con của bà đang quây quần vui vẻ đón giao thừa với gia đình riêng của họ ở thành phố chỉ cách nơi bà ở không quá 30 km. Không có bất cứ lý do gì có thể biện minh cho những đứa con khi bỏ quên mẹ mình trong những ngày đặc biệt và quan trọng như thế.
“Sự bất hiếu ngọt ngào” còn để chỉ những đứa con bỏ quên những người mẹ trong chính ngôi nhà của họ. Nhưng những người mẹ đó không bị bỏ đói mà ngược lại được “nuôi giấu” trong một đời sống vật chất đầy đủ. Trong không ít những ngôi nhà to, đẹp và đầy đủ tiện nghi, những đứa con đã “giấu” mẹ mình mà nhiều lúc chúng ta không làm sao có thể phát hiện ra là trong ngôi nhà đó có một bà mẹ.
Có những người thi thoảng lại đến thăm bạn mình trong suốt mấy năm trời nhưng không bao giờ được gặp bà mẹ của anh ta. Anh ta đã “giấu” mẹ trong một căn phòng trên tầng 3, tầng 4 gì đó của ngôi nhà. Anh ta dậy sớm đi làm vội vã nhiều lúc không còn kịp leo lên tầng chào mẹ. Trưa thì đương nhiên anh ta không về nhà. Tối anh ta về muộn. Vợ anh ta hoặc người giúp việc đã cho bà mẹ ăn cơm trước với lý do để cụ đi nghỉ sớm kẻo mệt. Anh ta trở về nhà ăn tối cùng vợ con và chuyện trò rồi điện thoại và cuối cùng lăn ra ngủ. Có không ít ngày anh ta hoàn toàn quên mẹ mình đang sống trong cùng ngôi nhà và âm thầm mong nhìn thấy con mình và trò chuyện mấy câu với con.
Càng ngày chúng ta càng được chứng kiến những đứa con khi có khách đến chơi thì khoe hết đồ này vật nọ đắt tiền, thậm trí khoe một con chim cảnh quí hàng ngàn đô la với một giọng nói thật “say đắm” mà chẳng thấy họ khoe một người mẹ vừa ở quê ra chơi hay đang ở đâu đó trong ngôi nhà to, rộng của họ.
Có những người không bao giờ để mẹ ngồi ăn cơm cùng khi vợ chồng anh ta có khách. Có lẽ sự xuất hiện của người mẹ đã già nua không còn phù hợp với những thù tạc, những vui buồn của anh ta nữa chăng. Nhưng anh ta đâu biết rằng, có những đêm khuya bà mẹ không thể ngủ và đầy lo lắng khi nghe tiếng ho của anh ta hay khi vợ chồng anh ta to tiếng. Bà mẹ sống giữa con cháu mà như sống trong một thế giới xa lạ.
Vì thế, có không ít người mẹ đã bỏ về quê sống một mình trong ngôi nhà cũ của mình. Bởi cho dù ở đó bà không được sống với những đứa con của mình thì bà cũng được sống với những gì vốn rất thân thương với bà như con chó, con mèo, cái cây, cái cối. Và thay vào sự chia sẻ, an ủi của những đứa con là sự chia sẻ và an ủi của những thứ kia kể cả những thứ vô tri vô giác. Và thực sự điều này làm cho chúng ta vô cùng xấu hổ và đau đớn.
Đức Phật dạy: Tội lớn nhất của đời người là bất hiếu. Có những kẻ đánh đập, nhiếc mọc mẹ mình, có những kẻ bỏ đói, bỏ rét mẹ mình, có những kẻ xưng “bà” xưng “tôi” với mẹ mình như với một người qua đường, qua chợ… Tất cả những kẻ đó đều là kẻ có tội. Và những kẻ vẫn cho mẹ mình ăn ngon, mặc đẹp nhưng bỏ quên mẹ mình trong thế giới tình cảm của họ thì họ cũng mang tôi như những kẻ nói trên.

Một bữa ăn tối

Sau 17 năm chung sống, vợ tôi bỗng muốn tôi đưa một người phụ nữ khác đi ăn tối và xem phim. Cô ta nói: "Em yêu anh, nhưng em biết người phụ nữ khác cũng rất yêu thương anh và rất muốn có những khoảng thời gian ở bên anh"

Người phụ nữ mà vợ tôi nói đến đó chính là MẸ TÔI, hiện đang sống cô đơn từ 20 năm qua, thế mà tôi vì bận công tác và chuyện gia đình nên thỉnh thoảng mới ghé thăm bà.

Đêm đó, tôi gọi điện để mời bà đi ăn và xem phim

"Có chuyện gì không con ? Gia đình con ổn cả chứ ?" Bà lo lắng hỏi. Mẹ tôi thuộc loại người phụ nữ hay lo lắng, cho rằng một cú điện thoại muộn hay một lời mời bất ngờ luôn là dấu hiệu báo trước của những chuyện không lành.

"Con nghĩ rằng con sẽ rất vui được ở bên mẹ một lúc - tôi trả lời - Chỉ hai mẹ con mình thôi"

Mẹ tôi suy nghĩ một lát rồi trả lời : "Mẹ cũng rất thích điều đó"

Chiều Thứ sáu sau khi tan sở, tôi lái xe đến đón mẹ tôi. Khi đến nơi, tôi nhận thấy mẹ tôi có vẻ bồn chồn náo nức về chuyện mẹ con tôi cùng ăn tối chung với nhau. Bà đứng đợi tôi ở cửa, tóc uốn xoăn và mặc chiếc áo mà bà đã mặc trong lần sinh nhật vừa qua, miệng cười rạng rỡ : " Mẹ khoe với các bà bạn rằng mẹ sẽ đi ăn tối với con trai của mẹ và họ rất ấn tượng về điều này."

Khi đến nhà hàng, mẹ tôi khoác tay tôi hãnh diện bước vào như thể bà là Đệ nhất Phu nhân. Sau khi an vị, tôi đọc menu chọn món vì mắt mẹ tôi chỉ đọc được chữ to mà thôi. Tôi bất chợt ngước lên và bắt gặp mẹ tôi đang nhìn tôi âu yếm. Một nụ cười buồn thoáng hiện trên môi bà. "Khi con còn bé, chính mẹ phải đọc menu chọn món".

Tôi trả lởi : "Bây giờ đến lúc mẹ nghỉ ngơi để con đáp lễ cho mẹ chứ"

Trong suốt bữa ăn, mẹ con tôi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, những kỷ niệm xa xưa từ thời nảo thời nao. Thế nhưng mẹ tôi rất thích và ngồi nói suốt đến nỗi chúng tôi trễ mất buổi chiếu phim

Khi về đến nhà, mẹ tôi nói : " Mẹ sẽ đi ra ngoài với con lần nữa, nhưng lần này phải để mẹ mời". Tôi gật đầu đồng ý

"Bữa ăn tối của anh với mẹ thế nào ?" Vợ tôi hỏi khi tôi về đến nhà

"Tuyệt vời. Hơn cả mức anh tưởng"

Vài ngày sau, mẹ tôi qua đời vì bệnh tim. Chuyện đó xảy ra bất ngờ đến nỗi tôi chẳng có cơ hội để làm điêu gì đó cho mẹ tôi

Một thời gian sau, tôi nhận được một lá thư, trong đó có bản sao hóa đơn của nhà hàng, nơi mà mẹ con tôi đã ăn bữa tối cuối cùng vơi nhau, kèm theo vài dòng chữ :

"Mẹ đã trả tiền trước cho hóa đơn này. Mẹ không chắc mẹ có thể đi ăn với con hay không. Nhưng không sao, mẹ đã trả tiền cho hai phần ăn - một phần cho con và một phần cho vợ con. Con không thể nào hình dung được bữa ăn tối hôm đó có ý nghĩa như thế nào đối với mẹ đâu. Mẹ yêu con, con trai của mẹ"

Sưu tầm MTH

Người đàn bà thứ hai

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi !

Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ lồng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con đuợc yêu thế đấy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai…

Mẹ đừng buồn những chiều hôm, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh.

Con chỉ là cơn gió mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi !

Anh ấy có thể sống với con suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay trong ngày mai, có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào, con chỉ là người thứ hai…

Phan Thị Vĩnh Hà

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa ...

Bần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
Chân nhang lấm láp tro tàn
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
Rối ren tay bí tay bầu
Váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò...sung chát...đào chua...
Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
Ta đi trọn kiếp con người
Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
Bao giờ cho tới tháng năm
Mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
Quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...
Bờ ao đom đóm chập chờn
Trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
Sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
Bà ru mẹ ... mẹ ru con
Liệu mai sau các con còn nhớ chăng

Nhìn về quê mẹ xa xăm
Lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương

Nguyễn Duy

Thơ về mẹ

MẸ TÔI

Mẹ tôi dòng dõi nhà quê
Trầu cau từ thuở chưa về làm dâu
Áo sồi nâu, mấn bùn nâu
Trắng trong dải yếm bắc cầu nên duyên

Cha tôi chẳng đỗ trạng nguyên
Ông đồ hay chữ thường quên việc nhà
Mẹ tôi chẳng tiếng kêu ca
Hai tay đồng áng lợn gà nồi niêu

Chồng con duyên phận phải chiều
Ca dao ru lúa câu Kiều ru con
Gái trai mấy đứa vuông tròn
Chiến tranh mình mẹ ngóng con, thờ chồng

Bây giờ phố chật người đông
Đứa nam đứa bắc nâu sồng mẹ thăm
(Tuổi già đi lại khó khăn
Thương con nhớ cháu đêm nằm chẳng yên)

Tẹ tôi tóc bạc răng đen
Nhớ thương xanh thắm một miền nhà quê

Nguyễn Trọng Tạo



MẸ

Đi từ đồng đất mà xanh
Đằm sâu mát ngọt mà thành ca dao
Một thời nơm, đó, gàu quai…
Một thời cơm gạo, sắn khoai nhọc nhằn

Lời ru mẹ vẫn ngọt lành
Rạ rơm nuôi lớn muôn phần ước ao
Tháng năm qua với ngày sau
Đàn con mẹ đã theo nhau thị thành

Còng lưng tóc bạc thêm phần
Yêu thương đi hết tảo tần sớm hôm
Vui từ dẽ mạ tơ non
Quánh bùn hạt thóc, thảo thơm nghĩa làng

Mẹ ngồi đếm bước thời gian
Buồn vui đắng ngọt đeo mang một đời
Chiều nay nước mắt mẹ rơi
Hạnh phúc ngọt phía chân trời của con…!

Trần Bình

Lời vàng - Cha mẹ

1. Có cha có mẹ thì hơn Không cha không mẹ như đờn đứt dây. Ca Dao Việt Nam

2. Cha tượng trưng cho công bằng chính xác, cho luật pháp mạnh mẽ gắt gao, cho sự đẹp đẽ ngay thẳng anh hùng. Mẹ tượng trưng cho công bằng êm dịu trong những hoàn cảnh giảm nhẻ, co gân công bằng mà trái tim cho phép. Meselốt

3. Nơi ẩn náu vững chắc nhất là lòng người mẹ. Florian

4. Có bà như thêm mẹ. Tục ngữ Nga

5. Tương lai con cái là công việc của người mẹ. Napôlêông

6. Đức tính thứ nhất của con người mẹ là cương quyết và công bằng. E.labơle

7. Cha hà tiện đẻ con hoang phí. Tục ngữ Việt Nam

8. Người mẹ tốt khước từ các lối trưng diện. Plutác

9. Cha mẹ âu yếm con cái không bài trừ kỷ luật mà làm cho nó bớt bộ mặt nghiêm khắc đi. Bensớt

10. Con làm bằng yêu thương của cha và của mẹ. Xuân Quỳnh

Biên soạn Thái Doãn Hiểu

Cái nút áo

Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi.

Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mĩm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem..


"Anh thân mến!

Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hòa không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn:

"Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình:

"Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!"

Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc Anh luôn vui vẻ và thành đạt".


Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:

Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I-Rắc, chuyện SEA Games...

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh.

Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.

Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!

Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...

Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?

Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?

Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?

(ST)

Vắn ca tình mẹ (Đoản mẫu ca)

Mần răng kể hết
Thác nguồn tình mẹ chảy vào con
Con chưa vuông nào có dám tròn
Tuy bạc đầu với mẹ mãi là con trẻ
Vẫn chăm chút lo toan như thuở còn tấm bé

Thân xác mẹ
Gánh nặng vai gầy
Nhỏ thó bạc màu trên đường ran sỏi đá
Gập ghềnh, co thắt
Vẫn thoăn thoắt sớm tối đi về
Cong lưng đào xới
Vun cả vào mầm kỳ vọng lớn cao.

Tâm hồn mẹ
Dào dạt suối nguồn
Truyền hơi ấm cho con
Những đêm đông giá buốt
Phỉ nhổ thằng Lý Thông gian ác
Xót thương thay phận bạc nàng Kiều
Con nhìn vào để biết thương yêu
Biết ghét thảy những điều phi nghĩa
Mẹ dồn hết tâm can trí tuệ
Để thổi vào những đốm lửa tương lai

Cõi lòng mẹ
Sầu não chất đầy theo năm tháng
Ký ức đâm xuyên, nát cảy tim ròm
Tâm can mẹ còm cõi héo hon
Ước có thể chuyển dời nhân thế
Để hai chữ "cải cách" không ám suốt đường đời
Trên cao hỡi ông trời có thấu
Rằng vết thương này khi nào thôi rỉ máu ?
Trong lòng mẹ tôi

Khi xưa
Những tháng trời queo quắt
Xót đàn con lay lắt, hao gầy
Mẹ gắng gượng lo toan, chiu chắt
Bới từng hạt dẹp trong rơm
Cố vượt qua tháng đoạn ngày trường
Nhớ những bữa cháo Bồi
Đáy nồi trắng xóa vành môi
Chúng con khen ngon
Mẹ khóc thầm sau bếp?!

Giờ đây cuộc sống đã nhàn
Tam Tòng - Tứ Đức mẹ can qua rồi
Cầu Người thanh thản yên vui !
Quây quần con cháu tới lui ấm nhà
Cho dù bão táp mưa sa
Xin mẹ an hưởng tuổi già vì con.


Sài Gòn, Vu Lan 2009
Thái Doãn Hưng.



(1) Cháo Bồi: cháo trộn với rau
(2) Tam Tòng: Tại gia tòng phụ; Xuất giá tòng phu; Phu tử tòng tử
(3) Tứ Đức: Công; Dung; Ngôn; Hạnh